Diary

Nếu một ngày bạn sở hữu 42 bức tượng bán thân tổng thống Mỹ, mỗi bức cao hơn 6 mét và nặng gần 9 tấn, trong khi công viên nơi chúng từng đứng bị đóng cửa, bạn sẽ làm gì?
Howard Hankins, một nhà thầu xây dựng ở Virginia, đã chọn cách không ai ngờ tới: đưa toàn bộ về trang trại của mình và để chúng nằm im lặng giữa đồng cỏ, tách biệt khỏi mọi ánh nhìn.
Câu chuyện bắt đầu với Houston David Adickes, nghệ sĩ điêu khắc người Texas. Sau khi hoàn thành tượng Sam Houston cao 67 feet vào năm 1994, ông muốn thử sức với một dự án tham vọng hơn: tạc lại toàn bộ các tổng thống Mỹ.
Trong chuyến đi đến Canada, Adickes ghé qua Mount Rushmore và nhận ra rằng từ dưới chân núi, đôi mắt của các vị tổng thống gần như không thể nhìn rõ. Trở về, ông quyết định tạo ra phiên bản khác – nhỏ hơn, nhưng với ánh mắt có chiều sâu và biểu cảm, thứ mà ông cho rằng Mount Rushmore không thể truyền tải.
Adickes tham khảo ý kiến các nhà sử học và chia tổng thống Mỹ thành ba nhóm: xuất sắc, trung bình và thất bại. Những vị được đánh giá xuất sắc được tạc cao hơn phần còn lại khoảng một foot, trong khi hai tổng thống bị xem là thất bại – Ulysses S. Grant và Warren G. Harding – vẫn được tạc tượng nhưng lại không được ưu ái về kích thước.
Để nắm bắt chi tiết phía sau đầu, Adickes từng đến rạp chiếu phim và quan sát gáy của những người đàn ông lớn tuổi, bởi theo ông, đó là cách duy nhất để hiểu hình dáng thật của phần mà ít ai nhìn thấy.

Năm 2004, Presidents Park khai trương tại Williamsburg, Virginia. Doanh nhân Everette H. “Haley” Newman II đầu tư khoảng 10 triệu đô để xây dựng công viên ngoài trời trưng bày 42 bức tượng khổng lồ, đặt cạnh Presidential Pet Museum. Tuy nhiên, lượng khách thấp hơn dự kiến, chi phí bảo trì cao và khủng hoảng kinh tế năm 2008 khiến công viên buộc phải đóng cửa chỉ sau vài năm hoạt động.
Những bức tượng khổng lồ, từng được kỳ vọng trở thành điểm nhấn du lịch, nhanh chóng rơi vào tình trạng bị bỏ hoang.
Khi công viên đóng cửa, Hankins – người từng tham gia xây dựng – được thuê để phá hủy các bức tượng. Nhưng thay vì nghiền nát chúng, ông quyết định giữ lại. Trong gần một tuần, ông thuê xe cẩu và xe tải hạng nặng để di chuyển từng bức tượng, mỗi bức nặng tới 20.000 pounds, về trang trại của mình cách đó 11 dặm. Nhiều bức bị nứt khi móc cẩu được gắn vào phần sau đầu, nhưng đôi mắt vẫn nguyên vẹn, như thể tiếp tục dõi theo mọi thứ xung quanh dù đã rời xa nơi chúng từng đứng.
Ngày nay, 42 bức tượng nằm rải rác trên cánh đồng riêng của Hankins. Không có biển chỉ dẫn, không mở cửa cho khách tham quan, và cũng không có kế hoạch chính thức nào để đưa chúng trở lại công chúng. Một vài chiến dịch gây quỹ từng được khởi động nhằm di dời và phục dựng, nhưng chưa đạt kết quả mong muốn.
Nếu đến Williamsburg, du khách vẫn có thể ghé khu đất nơi Presidents Park từng tồn tại. Dù công viên đã biến mất, thành phố vẫn nổi bật với Colonial Williamsburg – khu tái hiện cuộc sống thế kỷ 18 lớn nhất nước Mỹ – cùng Busch Gardens, công viên giải trí nổi tiếng với những đường tàu lượn. Hai điểm đến này vẫn giữ cho Williamsburg vị thế là một trong những trung tâm lịch sử – văn hóa quan trọng của vùng.

Kết nối, trao quyền và mang đến cơ hội, nhằm thúc đẩy sự phát triển nghề nghiệp, kinh doanh và văn hóa cho cộng đồng người Việt tại Mỹ





